Cuộc đời chính là thế, rồi sẽ không theo ý ai cả. Từng nhịp, từng khoảnh khắc và rồi chúng tôi đã để lạc mất nhau giữa dòng đời vội vã. Đôi khi lỡ một nhịp rồi đến khi gặp lại phải chờ trăm năm.
Thật mệt mỏi khi cố quên một người nào đó. Thật đấy!
Năm mười bảy tuổi, tôi đã thích một chàng trai. Người ấy có nụ cười rạng rỡ nhưng lại rất ít khi để tâm để những chuyện xung quanh. Nhưng với tôi anh luôn mỉm cười thật tươi, ánh mắt trìu mến, dịu dàng đến lạ.
>>> bạn sẽ cần:
>> Khi Anh không còn quan trọng trong tim em - Em sẽ thay đổi
Nhớ lắm những năm tháng áo dài dưới mái trường cấp ba, chúng tôi cùng học, cùng chơi, cùng trưởng thành, vào cái thời điểm đẹp đẽ nhất đời người chúng tôi đã đi chung một quãng. Dưới ngôi trường đó thanh xuân của tôi tràn ngập trong màu hồng rạng rỡ, có ánh sáng lan tỏa bừng sáng cả tuổi trẻ. Những tưởng rằng chỉ có bấy nhiêu màu sắc ấy thôi nhưng rồi một ngày lại phát hiện ra còn một màu nữa đó chính là màu buồn, màu của nỗi nhớ. Cuộc đời chính là thế, rồi sẽ không theo ý ai cả. Từng nhịp, từng khoảnh khắc và rồi chúng tôi đã để lạc mất nhau giữa dòng đời vội vã. Đôi khi lỡ một nhịp rồi đến khi gặp lại phải chờ trăm năm.
Nhớ lắm những năm tháng áo dài dưới mái trường cấp ba, chúng tôi cùng học, cùng chơi, cùng trưởng thành, vào cái thời điểm đẹp đẽ nhất đời người chúng tôi đã đi chung một quãng. Dưới ngôi trường đó thanh xuân của tôi tràn ngập trong màu hồng rạng rỡ, có ánh sáng lan tỏa bừng sáng cả tuổi trẻ. Những tưởng rằng chỉ có bấy nhiêu màu sắc ấy thôi nhưng rồi một ngày lại phát hiện ra còn một màu nữa đó chính là màu buồn, màu của nỗi nhớ. Cuộc đời chính là thế, rồi sẽ không theo ý ai cả. Từng nhịp, từng khoảnh khắc và rồi chúng tôi đã để lạc mất nhau giữa dòng đời vội vã. Đôi khi lỡ một nhịp rồi đến khi gặp lại phải chờ trăm năm.


