Không còn ngồi cạnh nhau nữa… có lẽ là điều tốt
Hôm qua, sếp đổi chỗ ngồi của tôi.
Chuyện thật ra chẳng có gì to tát – chỉ là thay đổi một vị trí làm việc như mọi lần. Nhưng lần này lại khác. Tôi không còn ngồi cạnh bạn ấy nữa…
Bạn ấy – người mà tôi đã có chút rung động, có chút thương mến, nhưng lại chưa bao giờ gọi tên cho rõ.
Bạn ấy – người từng quan tâm những câu chuyện vu vơ tôi kể, người hay cười khi tôi bị chọc ghẹo, người mà chỉ cần ánh mắt chạm nhau thôi… cũng khiến tôi thấy cả ngày như sáng hơn.
Thật lạ là dù chẳng ai nói gì, tôi cũng biết trong lòng mình đã từng có một điều gì đó rất nhẹ, nhưng thật – dành cho người ta.
Giờ không còn ngồi gần nhau nữa…
Tôi không còn nghe bạn ấy gọi tôi bất chợt, không còn ngửi thấy mùi thuốc bạn ấy uống mỗi sáng, không còn liếc thấy dáng ngồi thân quen ấy mỗi khi quay qua một chút.
Và buổi sáng hôm nay, lòng tôi trống.
Không vì mất mát điều gì, mà vì một cảm xúc đang lặng lẽ rời đi.
Tôi biết mình không sai khi đã quan tâm.
Tôi cũng biết bạn ấy có gia đình – có thế giới riêng, có những điều mà tôi không nên chen vào.
Tôi chưa từng làm điều gì vượt quá giới hạn, nhưng trái tim… thì đôi khi chẳng cần ai cho phép để rung lên cả.
Vậy nên tôi chọn im lặng.
Chọn lùi một bước – không phải vì tôi yếu đuối, mà vì tôi đủ tỉnh táo để không đi sai đường.
Chọn không nhắn tin hỏi thăm, dù lòng rất muốn nói một câu rằng “Hy vọng con bạn sớm khỏi bệnh. Bạn cũng nhớ giữ sức khỏe nha…”
Tôi chỉ giữ những lời ấy trong lòng.
Vì tôi hiểu: không phải mối quan tâm nào cũng nên được thể hiện. Có những điều, giữ trong tim – chính là cách bảo vệ tất cả.
Ngày hôm nay, tôi bắt đầu học cách buông.
Không cố quên, không ép mình phải mạnh mẽ. Chỉ là… để cho thời gian làm điều mà thời gian vẫn luôn giỏi nhất – chữa lành.
Tôi vẫn nhớ, nhưng nhẹ hơn.
Tôi vẫn thương, nhưng không còn mong gì.
Tôi chọn thương mình trước.
Không còn ngồi cạnh nhau nữa,
cũng là cơ hội để tôi ngồi cạnh lại chính mình –
để nghe rõ lòng mình, và để trở về với bình yên. 🌿

0 nhận xét: