Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2021

MÀN ĐÊM CÓ NHIỀU SUY NGHĨ

Đêm tối là khoảng không gian vắng vẻ và tẻ nhạt đối với những người có nỗi buồn không thể hiện được, là khoảng thời gian phải đối diện với nội tâm vô cùng lộn xộn của chính mình. Trong bóng đêm, những vết thương lòng được lột tả một cách trần trụi nhất. 

Đêm đến, một màu đen u buồn và tĩnh lặng nhẹ nhàng bao trùm lên cả thành phố. Trong phòng kín, cảm giác bên ngoài thật vắng vẻ, chỉ nghe được tiếng lòng đang thổn thức của bản thân, tiếng lòng va vào nhau vừa nhịp nhàng vừa day dứt. 

Tôi ghét bóng đêm, bởi khi đó lớp vỏ bọc mạnh mẽ và hoàn hảo của tôi vào ban ngày bị lột sạch, nghe thật tổn thương. Nhưng đôi lúc tôi cũng khá thích nó, vì đêm đến tôi có thể là chính mình. Hôm nay, lại một đêm không thể ngủ được, hết nhìn lên trần nhà rồi lại nhìn ánh trăng khuyết, quay qua quay lại, cuộn tròn người mình trong chăn, nỗi buồn lại càng khó giải vây, nỗi buồn càng tăng thêm đột ngột. 

Trong mớ cảm xúc hỗn độn của mình, tôi mơ hồ và dường như mất đi phương hướng. Gia đình, tình cảm, công việc, bạn bè, các mối quan hệ khác, hiện tại, quá khứ rồi tương lai. Nhứng điều đó cứ loạng choạng với nhau, đôi lúc chúng chới với, đôi lúc chúng ghì nhau xuống, thật khó chịu. Nhìn bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi vui vẻ và may mắn. Vậy đã có ai nhìn thấu bên trong chưa? 


Anh tôi đã nhường việc học đại học cho tôi để tôi được sung sướng vì vậy tôi không có quyền được than thở. Tôi không làm việc giữa trời nắng gắt hay dầm những cơn mưa lạnh lẽo, nhưng mọi người đã quên một điều rằng, muốn có được như ngày hôm nay tôi đã nỗ lực và cố gắng như thế nào. Đã nhiều đêm tôi thức trắng để hoàn thành bài tập, tôi đã bỏ ra bao nhiêu công sức để hoàn thành chương trình ở nơi đất khách quê người với sự thiếu thốn vật chất và vượt qua những cám dỗ ở thành phố hoa lệ. Ngày mới vào công ty, tôi ngây ngô với sự lương thiện và lòng đầy nhiệt huyết muốn cống hiến những hiện thực đã vả cho tôi một cái tát rất đau. Công bằng, lẽ phải nơi công sở là một điều gì đó phù phiếm, xa hoa trong xã hội này. Nếu chỉ có sự cố gắng và lòng nhiệt huyết mang đến công ty, bạn sẽ chẳng có gì ngoài đau đớn và thất bại thảm hại.

Tôi đã trải qua nên tôi rất hiểu. Tôi bị những lời dè bỉu bủa vây khi ở chỗ làm, tôi không có bạn bè thân thích, không ngoan ngoãn nghe lời. Tôi bị nói là “ngựa non háu đá” khi cố gắng đấu tranh cho bản thân. Chẳng một ai đứng về phía tôi, bởi họ sợ bị liên lụy, sợ bị nhòm ngó và hơn hết, tôi có là cái gì của họ đâu. Tôi trở mình, lúc này màn đêm lại càng đen dày đặc, nước mắt lặng lẽ rơi, đầu tôi cảm thấy nhức kinh khủng. Tôi muốn dừng lại đống suy nghĩ đang giằng xé nội tâm của mình. Tôi thấy bất lực quá.

Đêm dài quá rồi có phải không? Màn đêm khiến tôi cảm thấy mình vô cùng yếu đuối. Mà hoàn cảnh hiện tại lại không cho phép tôi được yếu đuối. Tôi sợ cái vẻ tĩnh mịch, cô quạnh và cảm giác trống vắng. Nhưng giá mà, trên thế gian này không có đêm nữa thì tốt biết bao. Và nếu có thể, hãy để tôi chưa từng tồn tại. Mệt mỏi, tôi dần chìm vào giấc ngủ, chỉ cần ngủ một giấc và rồi sáng mai thức dậy, mọi thứ sẽ trở lại tốt đẹp như thường. Tôi sẽ dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng, chạy xe đi làm. Tôi sẽ là cô gái luôn mỉm cười thật tươi và mang năng lượng tích cực. Tôi sẽ là người phụ nữ may mắn vì có chồng yêu thương, có gia đình hạnh phúc. Tôi sẽ cùng mọi người giải quyết mọi khó khăn và rồi khi trở về nhà, khi mọi thứ chìm vào yên tĩnh cũng sẽ là lúc cô đối diện với chính mình, với bản ngã là một con người yếu đuối và cô độc. 



SHARE THIS

Author:

Etiam at libero iaculis, mollis justo non, blandit augue. Vestibulum sit amet sodales est, a lacinia ex. Suspendisse vel enim sagittis, volutpat sem eget, condimentum sem.

0 nhận xét: