Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2021

ĐẾN BÊN EM

 

Câu chuyện kể về mối tình đầu từ thuở học trò giữa tôi và em. Em đã buộc phải rời đi thật xa sau khi bố em vướng phải tệ nạn và mẹ em không chấp nhận chuyện tình cảm của chúng tôi. Nhiều năm sau, tôi khi đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, đã tìm đến một nơi mà đáng lẽ nhiều năm trước tôi phải ở đí rồi. Liệu tôi đã bỏ lỡ điều gì trong quá khứ ấy?

Buổi tối trước ngày nhập học, tôi hào hứng tìm tới nhà em. Nhưng đáp lại tôi chỉ là cánh cửa đang khóa kín. Điện thoại cũng không liên lạc được, tôi gần như phát điên khi bà chủ nhà trọ báo gia đình em đã trả phòng và rời đi từ ngày hôm trước. Tôi gặng hỏi, nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu từ bà chủ trọ “ Không biết, chỉ nghe nói là hình như vào trong miền Nam, còn vào chỗ nào thì tôi cũng không rõ”. Tôi thẫn thờ, lần đầu biết rằng yêu một người cũng có thể đau như thế…


Nhiều năm sau…

Em quay trở về nhà sau một ngày tăng ca mệt mỏi. Đến cổng, em mở túi lục tìm chìa khóa. Chợt một bóng người xuất hiện, em hoảng hồn, nghĩ mình gặp cướp. Đang định cho kẻ tấn công một trận, giọng nói quen thuộc đã vang lên bên tai:

- Anh đã nói, em không được rời xa anh mà…

Em sững người lại, bao nhiêu cảm xúc cố kìm nén suốt nhiều năm qua trào lên dữ dội. Vòng tay tôi siết em thật chặt, nỗi nhớ thương suốt nhiều năm bùng cháy thành nụ hôn cuồng dại và giận dữ, rồi sau đó chuyển dần thành triền miên khiến tôi và em không cách nào dứt khỏi. Cho tới khi tôi buông ra em mới bừng tỉnh:

- Em có biết, suốt một năm qua tôi tìm kiếm em khổ sở tới mức nào không? Sao em ác thế? Cứ thế đột ngột biến mất khỏi cuộc đời tôi? Chẳng lẽ, em chưa từng thích tôi, dù chỉ một chút?

Em im lặng, bao lời muốn nói quay cuồng trong tâm trí, cuối cùng nghẹn lại nơi đầu lưỡi. Tôi nhìn vào mắt em:

- Sau khi em đi, tôi gần như lật tung cả thành phố để tìm em. Tôi dò hỏi từng người từng người một xem có gặp em, có biết em đi đâu không? Khoảng thời gian ấy, em có biết đối với tôi trôi qua như thế nào không?

Em thở dốc, mãi mới có thể hỏi:

- Sao anh biết em ở đây?

Tôi đột nhiên cười, nụ cười vừa giận dữ vừa ác độc:

- Em còn nhớ tôi đã từng nói gì với em không? Vì em, tôi có thể bước ra khỏi thế giới của mình. Bây giờ tôi và em, chúng ta hoàn toàn giống nhau. Bởi vậy, đừng có lấy lý do em và tôi không thuộc cùng một thế giới để đẩy tôi ra xa nữa. Tôi đã nói, em đẩy tôi ra xa em một bước, tôi nhất định sẽ bước thêm hai bước về phía em. Đừng tìm cách rời xa tôi nữa, em không làm được đâu!

Em ngỡ ngàng rồi bật khóc. Duyên phận là điều kì diệu, nhưng kì diệu hơn cả là sự kiên trì của một người luôn sẵn sàng vì em mà tiến về phía trước. Nếu cuộc sống đã hào phóng cho em môt người đồng hành như vậy, thì từ bây giờ, em sẽ không bao giờ buông tay người đó nữa… Tôi chắc chắn là như vậy. 



SHARE THIS

Author:

Etiam at libero iaculis, mollis justo non, blandit augue. Vestibulum sit amet sodales est, a lacinia ex. Suspendisse vel enim sagittis, volutpat sem eget, condimentum sem.

0 nhận xét: