Thứ Năm, 17 tháng 2, 2022

ĐỐI VỚI ANH EM LÀ GÌ?

ĐỐI VỚI ANH EM LÀ GÌ?

 Tôi và anh quen nhau được 1 năm rồi, dù chưa chính thức kết hôn nhưng chúng tôi đã mua nhà ở chung và đang trên đường ổn định công việc. 

Một buổi tối, tôi vừa nấu ăn xong thì thấy anh đang lục lọi tìm kiếm gì đó, anh tức giận hỏi chiếc cốc yêu thích của anh đâu, tôi vô tư bảo là vứt rồi, anh quát tôi không được đụng vào đồ của anh nữa, lúc đó tôi cảm thấy rất buồn và tổn thương, tôi chỉ đơn thuần nghĩ là chiếc cốc cũ nên khi dọn nhà đã vứt đi. Chúng tôi không cãi nhau nhiều, tối hôm sau cùng nhau đi chơi, ngoài trời đông lạnh, gió se se buốt nhẹ, đang nắm nay dạo bước anh bỗng bỏ tay ra. Lúc đó có một cô gái đi đến chào hỏi anh, nhìn cách nói chuyện tôi mới nhận ra cô ấy là người yêu cũ của anh. Cô ta nói bây giờ mình đã là người pha chế chuyên nghiệp, không còn làm vỡ cốc nữa. Tim tôi thắt lại nhớ đến chuyện hôm qua, tôi nghẹn ngào vô cùng. Tôi nhìn bộ đồ cô ấy đang mặc, giống y đúc bộ mà anh lựa cho tôi ở nhà trong khi tôi không thích nó nhưng vì anh khen đẹp nên tôi đồng ý mặc. Tôi nhận ra mình thật dư thừa, cười nhẹ một cái rồi quay người rời đi, anh chạy theo tôi xin lỗi, tôi buông tay anh ra và tự đi về nhà. Có người bên cạnh nhưng vẫn cô đơn và đau đớn, vậy tại sao tôi phải tiếp tục nữa?

Sáng hôm sau, không ai nói chuyện với ai cả, tôi rơi vào trầm ngâm ngồi lặng trên ghế và nhìn ra cửa sổ, nhìn thấy đôi chim đậu trên lan can đứng tựa vào nhau, tôi có cảm giác ganh tị. Ngay lúc đó, anh chuẩn bị đi làm, bước từ trong phòng ra và nói:

-Anh và em cũng mệt rồi, chúng ta chia tay đi.

Tôi không hốt hoảng hay buồn bã gì, tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi, nếu anh không nói ra thì người đề nghị cũng là tôi, tôi hứa với anh vài hôm nữa tìm được nhà sẽ dọn đi. Tôi thở dài một hơi rồi bỏ qua mọi chuyện bắt đầu một ngày mới. Thú thật, tôi không tập trung được, tôi chỉ toàn nghĩ đến buổi tối hôm đó, hai người họ nói chuyện vui vẻ còn tôi thì lạc lõng một mình, tôi thừa nhận mình thua rồi. 

Đến trưa anh về nhà, tôi đang ăn bánh bao, anh hỏi sao hôm nay không nấu cơm, không có phần cho anh à. Tôi không trả lời, tôi cố gắng chăm chú vào chiếc điện thoại để giấu nỗi buồn hiện rõ trong đôi mắt tôi. Thấy anh đã vào phòng, tôi mở truyền hình ngồi xem và ăn bánh, kiếm vài thứ gì đó làm tôi ổn hơn, đang cười vui vẻ thì anh bước đến ngồi chung, tôi né ra và ngồi chỗ khác, tôi không biết điều đó có phải là trốn tránh không, tôi đâu làm gì sai tại sao phải né? Đang rối bời trong những suy nghĩ, anh nói với tôi rằng chương trình này hay thật, nói một cách ngượng ngùng làm tôi khó chịu, tôi tắt truyền hình và đi ra chỗ khác. 



Đến tối, tôi đang sắp xếp đồ vào va li, anh vừa đi làm về, tôi bảo là tôi tìm được nhà rồi sáng mai sẽ dọn đi, anh bước đến và cầm chiếc gương nhỏ mà lúc mới yêu anh tặng tôi, hỏi tôi vẫn còn giữ à. Nhớ đến năm đó, tôi đang cần tô son nhưng không có gương, anh liền lôi một cái trong túi ra:

-Anh là Doremon, anh có túi thần kì.

-Thế anh có lược không, cả kem nền nữa?

Anh có tất.

-Vậy thì em muốn ngôi sao trên trời, chắc chắn là anh không có rồi.

Anh mở màn hình điện thoại lên, hình nền là ảnh của tôi rồi bảo đây là ngôi sao nhỏ bé của anh. Nhưng đó chỉ là quá khứ, còn bây giờ anh hỏi tôi đoán xem trong túi anh có gì, tôi mệt mỏi lắc đầu, anh lôi ra những thứ tôi từng tặng cho anh, nước mắt tôi trào ra đến nỗi không cầm lại được. 

-Đừng chia tay nữa được không?

Câu nói đó như xát thêm muối vào tim tôi. Chia tay là anh nói, không chia tay cũng là anh nói, cần thì tìm đến không cần thì bỏ đi, rốt cuộc em là cái gì đối với anh vậy? Chia tay là điều không ai muốn nhưng nên chấp nhận. Đừng bao giờ làm tổn thương người bên cạnh mình.