Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019

Chia tay rồi anh có nhớ em không?

Chia tay rồi anh có nhớ em không?

Chia tay rồi, sẽ buồn lắm phải không anh? Ai cũng như bị lấy cắp đi một phần trong trái tim vậy. Cảm giác trống vắng, hụt hẫng đến lạ kì, thế những ta chẳng thể nào ngăn được sự chia ly.

Em không còn buồn, cũng không còn muốn rơi quá nhiều nước mắt cho một cuộc tình mình không thể nào níu kéo. Thế thì thôi mình đành chia tay anh nhé!

Chia tay đi anh, để mình giải thoát nhau khỏi những đau khổ, những dằn vặt mà ta đã trao nhau. Hạnh phúc chỉ xuất hiện khi cả hai cùng biết nắm giữ. Không phải là do ai yêu ai nhiều hơn, mà chỉ đơn giản rằng tình cảm của chúng ta đã không còn được như trước nữa. Níu kéo rồi, đau lòng rồi, nhưng sau tất cả, em mới chợt nhận ra trái tim anh đã không còn thuộc về em.


Chia tay đi anh, cuộc tình nào rồi cũng đến hồi kết thúc. Chuyện tình mình giờ như đang đi vào ngõ cụt, không dừng lại cũng chẳng ai biết phải làm sao? Có những đêm dài em suy nghĩ đến hư hao nhưng sau tất cả thì câu trả lời cũng chỉ có vậy. Chỉ là ta đang cố gắng níu lại những thói quen khi ở bên mình. Thôi thì em buông tay nhé anh ơi, để anh được đến bên một người mới tốt hơn em.

Thế thì thôi, mình chia tay anh nhé! Em cũng đã đi qua những đêm dài mình em bật khóc vì nuối tiếc cho câu chuyện tình mình. Em khóc vì lòng đau mà không thể giải tỏa, vì em biết anh đang dần rời xa em. Sẽ không còn những ngày nắng ta cùng nhau sánh vai. Cũng không còn những ngày mưa anh bên em vỗ về. Sau cùng, những gì còn lại trong hai ta chỉ là những kỉ niệm.

Chia tay rồi, sẽ buồn lắm phải không anh? Ai cũng như bị lấy cắp đi một phần trong trái tim vậy. Cảm giác trống vắng, hụt hẫng đến lạ kì, thế nhưng ta chẳng thể nào ngăn được sự chia ly. 

Em giờ đây giống như một chú chim nhỏ mất đi phương hướng, nhưng rồi tất cả cũng sẽ đến lúc ổn thôi phải không anh? Dần dần ta cũng sẽ quen với việc không có nhau trong cuộc sống, quen với việc phải tự làm mọi thứ một mình. Ta sẽ phải tự cố gắng vì không còn một bờ vai cho ta nương tựa, nhưng em tin, rồi chúng ta cũng sẽ ổn cả thôi.
Sau này của chúng ta

Sau này của chúng ta

Em muốn nói với anh rằng, nếu anh đã hết yêu, thì xin hãy nói một câu đơn giản, là anh đã hết tình cảm, nếu anh muốn chia đôi hai đường, thì xin nói với em một câu chân thành, mình chia tay. Em biết chứ, em sẽ không chấp nhận, sẽ điên cuồng và tê tái, sẽ đau khổ và dằn vặt, sống những ngày trong nước mắt. Nhưng thế còn hơn là thái độ mập mờ, lạnh lùng của anh, có lẽ anh muốn em tự chán anh, tự giận anh rồi tự chia xa anh.

Anh à, tính đến hôm nay thì mình chia xa được bao lâu rồi nhỉ? Đủ thời gian để cho em quên được tình yêu chúng mình? Đủ thời gian để con tim em bớt những thương đau? Và đủ để anh tìm thấy người khác?

Chúng mình đến với nhau cũng chẳng phải dễ dàng gì. Bao nhiêu chông gai, trở ngại, cùng nhiều thách thức, cứ tưởng sẽ bền lâu cùng nhau mà bước tiếp trên con đường tình yêu tuyệt đẹp. Nào ngờ đâu, con người chúng ta vốn không thắng được ý trời, không cự nổi duyên phận, cuối cùng vẫn phải xa nhau đấy thôi.



Em vẫn không chắc liệu cái duyên nợ mà người ta hay nói đến có tồn tại hay không, cái định mệnh xưa như tiền kiếp có thật quyết định kết quả trong một mối tình hay không, hay chỉ là do chính chúng ta phá vỡ? Khi mình giận nhau, em tưởng đó là cái thường tình của chuyện tình yêu đôi lứa, rồi ta sẽ làm hòa, rồi lại yêu thương nhau như ban đầu, lại quấn quýt và gắn bó. Vậy mà, em đâu có biết, từ đó, anh đã tạo ra không biết bao nhiêu là lí do, bao nhiêu là khúc mắc để buộc tình yêu của mình phải đến điểm kết thúc.

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2019

Em đã quen với cuộc sống không có anh rồi

Em đã quen với cuộc sống không có anh rồi

Quả thật “Thời gian không giúp ta quên một người nhưng giúp ta quen với cuộc sống không có người đó”. Em đúng là đang như thế đó. Em quen với cuộc sống này mất rồi. Quen với việc tự khóc khi nhớ anh. Quen với việc tự chạy xe đi lòng vòng mấy chỗ bọn mình hay đi mỗi lần về quê. Quen với việc tự vực dậy bản thân. Quen với việc làm mọi thứ một mình. Đau thật, em lỡ quen với cuộc sống không có anh rồi, thật sự quen rồi.


17 tuổi, bọn mình thương nhau, cùng viết nên câu chuyện tuổi học trò ngây thơ và hứa hẹn một cái kết đẹp ngày em tốt nghiệp Đại học. Em vì một lời hứa mà dành trọn vẹn những năm tháng tươi đẹp chờ anh. Nhưng cuộc đời quả thật không như mong muốn, tình yêu đó rồi cũng tan, anh đi ngang đời em như một người vô tình ngược lối.

Chấm hết những tháng ngày nhớ nhung, em - cô gái 24 tuổi của hiện tại không còn yếu đuối và chỉ biết lắng nghe trái tim nữa, em lí trí và biết yêu thương mình. Em tự hứa sẽ khác, sẽ mạnh mẽ buông, mạnh mẽ chấm dứt câu chuyện không nên tiếp tục, em phải sống tốt, phải quên anh, phải xứng đáng với những năm tháng thanh xuân rực rỡ của chính em.

Kết quả hình ảnh cho quên anh

“Em sẽ cưới một người thật là nam tính, mạnh mẽ và chững chạc, một người chung thủy, phải yêu một mình em và bảo vệ được em suốt cả cuộc đời”, em đã từng nói như vậy.

17 tuổi, em thích anh và chẳng còn quan tâm đến mấy dòng “trẻ con” trong lưu bút đấy nữa. Ai cũng nói anh bình thường, nhưng mà với em anh đặc biệt lắm. Không trắng trẻo, cao lớn giống mấy anh chàng trên poster treo đầy phòng em, anh ốm nhom, hơi cao một tí, da ngăm đen, mà chính xác là đen. Nhưng em yêu nụ cười vừa ấm áp vừa đượm buồn của anh.

Anh mang nhiều nỗi niềm, nhưng em không thích thế, em hay nói anh đừng buồn gì cả, có em thương anh, sẽ luôn bên anh, sẽ che chở và bảo vệ anh, cả thanh xuân này, cả đời này. Anh hướng nội, sâu sắc, ít nói nhưng là người tinh tế, anh hiểu cả những điều em chưa nói, anh lúc nào cũng đến khi em cần, lúc nào cũng đầy bình yên và vững chãi. Tình cảm của chúng ta cứ nhẹ nhàng như vậy, những giây phút quan tâm, chia sẻ, cùng học cùng chơi, tất cả cứ chậm thôi nhưng sâu lắng và lớn dần lên từng ngày.

Rồi em và anh cũng phải đứng trước một cột mốc lớn trong cuộc đời, bọn mình phải thi Đại học nhỉ. Bố mẹ buồn khi biết em thương anh và lo lắng em sẽ chểnh mảng việc học, sẽ đánh mất cả tương lai rồi mãi mãi chôn chân ở cái chốn quê nghèo này. Lúc đó, em đã hứa với lòng em phải đậu Đại học, phải làm nở mày nở mặt cho gia đình, phải đặt chân lên thành phố, phải có những năm tháng tuổi trẻ sống động và rực rỡ ở cái chốn nhộn nhịp và phồn vinh đó.


18 tuổi, em quyết định “tạm ngừng” thương anh, chàng trai của em.

Em tìm anh, nói với anh là hãy cố gắng học hành, phải cùng nhau đậu Đại học, em nói anh phải chờ em, lúc nào ra trường em sẽ lại yêu thương anh bằng cái tình cảm ngây ngô và chân thành nhất của những ngày đầu tiên, sẽ tiếp tục để anh quan tâm em, bọn mình lại tiếp tục câu chuyện còn dang dở này. Em hứa với anh, hứa với em, hứa với tuổi trẻ của em như thế. Anh vẫn chả nói gì cả, đôi mắt anh cứ đượm buồn vậy. Em tệ thật, em đã mặc định là anh chấp nhận.

Kết quả hình ảnh cho quên anh

Anh biết không, thời gian đầu bước chân đến vùng đất nhộn nhịp xô bồ này, em chông chênh, cảm thấy xa lạ và suốt ngày mong chờ tin nhắn của anh, em cứ thích được anh quan tâm, hỏi han. Anh tuyệt thật, thời gian trôi qua, anh cứ mãi như thế, cứ ân cần sâu sắc, anh hiểu em còn hơn em hiểu mình. Không phải kiểu yêu đương trẻ con suốt ngày nhắn tin gọi điện, anh làm gì cũng vừa đủ. Em chỉ thích thế, không vồ vập, tình cảm của bọn mình cái thời cấp 3 ấm áp nhẹ nhàng và lúc ấy vẫn vậy. Em không cần gặp anh nhiều, chỉ cần cả trái tim và tâm trí hướng về anh, vậy là đủ. Nhưng em không tốt, em quên mất việc quan tâm đến cảm nhận của anh. Anh thích được gặp em nhiều hơn, thích được cùng em đi đây đó như những cặp đôi khác hay làm.

Em biết mình chờ đợi được, em cũng vững tin ở anh, em chấp nhận bỏ qua mọi buổi hẹn hò trong những năm đại học, không cần ai theo đuổi, cũng chả cần theo đuổi ai. Em không quan tâm đến việc tìm kiếm một anh chàng như hầu hết bạn bè thường làm, chẳng cần ai đưa em đi lòng vòng thành phố, vì em đã có chàng trai của mình rồi. Em tự hào vì em có anh, anh chàng hiền lành với nụ cười ấm áp sẵn sàng dang tay đón em ngày em tốt nghiệp và cùng em bước tiếp trên con đường đời chông gai.