17 tuổi, bọn mình thương nhau, cùng viết nên câu chuyện tuổi học trò ngây thơ và hứa hẹn một cái kết đẹp ngày em tốt nghiệp Đại học. Em vì một lời hứa mà dành trọn vẹn những năm tháng tươi đẹp chờ anh. Nhưng cuộc đời quả thật không như mong muốn, tình yêu đó rồi cũng tan, anh đi ngang đời em như một người vô tình ngược lối.
Chấm hết những tháng ngày nhớ nhung, em - cô gái 24 tuổi của hiện tại không còn yếu đuối và chỉ biết lắng nghe trái tim nữa, em lí trí và biết yêu thương mình. Em tự hứa sẽ khác, sẽ mạnh mẽ buông, mạnh mẽ chấm dứt câu chuyện không nên tiếp tục, em phải sống tốt, phải quên anh, phải xứng đáng với những năm tháng thanh xuân rực rỡ của chính em.

“Em sẽ cưới một người thật là nam tính, mạnh mẽ và chững chạc, một người chung thủy, phải yêu một mình em và bảo vệ được em suốt cả cuộc đời”, em đã từng nói như vậy.
17 tuổi, em thích anh và chẳng còn quan tâm đến mấy dòng “trẻ con” trong lưu bút đấy nữa. Ai cũng nói anh bình thường, nhưng mà với em anh đặc biệt lắm. Không trắng trẻo, cao lớn giống mấy anh chàng trên poster treo đầy phòng em, anh ốm nhom, hơi cao một tí, da ngăm đen, mà chính xác là đen. Nhưng em yêu nụ cười vừa ấm áp vừa đượm buồn của anh.
Anh mang nhiều nỗi niềm, nhưng em không thích thế, em hay nói anh đừng buồn gì cả, có em thương anh, sẽ luôn bên anh, sẽ che chở và bảo vệ anh, cả thanh xuân này, cả đời này. Anh hướng nội, sâu sắc, ít nói nhưng là người tinh tế, anh hiểu cả những điều em chưa nói, anh lúc nào cũng đến khi em cần, lúc nào cũng đầy bình yên và vững chãi. Tình cảm của chúng ta cứ nhẹ nhàng như vậy, những giây phút quan tâm, chia sẻ, cùng học cùng chơi, tất cả cứ chậm thôi nhưng sâu lắng và lớn dần lên từng ngày.
Rồi em và anh cũng phải đứng trước một cột mốc lớn trong cuộc đời, bọn mình phải thi Đại học nhỉ. Bố mẹ buồn khi biết em thương anh và lo lắng em sẽ chểnh mảng việc học, sẽ đánh mất cả tương lai rồi mãi mãi chôn chân ở cái chốn quê nghèo này. Lúc đó, em đã hứa với lòng em phải đậu Đại học, phải làm nở mày nở mặt cho gia đình, phải đặt chân lên thành phố, phải có những năm tháng tuổi trẻ sống động và rực rỡ ở cái chốn nhộn nhịp và phồn vinh đó.
18 tuổi, em quyết định “tạm ngừng” thương anh, chàng trai của em.
Em tìm anh, nói với anh là hãy cố gắng học hành, phải cùng nhau đậu Đại học, em nói anh phải chờ em, lúc nào ra trường em sẽ lại yêu thương anh bằng cái tình cảm ngây ngô và chân thành nhất của những ngày đầu tiên, sẽ tiếp tục để anh quan tâm em, bọn mình lại tiếp tục câu chuyện còn dang dở này. Em hứa với anh, hứa với em, hứa với tuổi trẻ của em như thế. Anh vẫn chả nói gì cả, đôi mắt anh cứ đượm buồn vậy. Em tệ thật, em đã mặc định là anh chấp nhận.

Anh biết không, thời gian đầu bước chân đến vùng đất nhộn nhịp xô bồ này, em chông chênh, cảm thấy xa lạ và suốt ngày mong chờ tin nhắn của anh, em cứ thích được anh quan tâm, hỏi han. Anh tuyệt thật, thời gian trôi qua, anh cứ mãi như thế, cứ ân cần sâu sắc, anh hiểu em còn hơn em hiểu mình. Không phải kiểu yêu đương trẻ con suốt ngày nhắn tin gọi điện, anh làm gì cũng vừa đủ. Em chỉ thích thế, không vồ vập, tình cảm của bọn mình cái thời cấp 3 ấm áp nhẹ nhàng và lúc ấy vẫn vậy. Em không cần gặp anh nhiều, chỉ cần cả trái tim và tâm trí hướng về anh, vậy là đủ. Nhưng em không tốt, em quên mất việc quan tâm đến cảm nhận của anh. Anh thích được gặp em nhiều hơn, thích được cùng em đi đây đó như những cặp đôi khác hay làm.
Em biết mình chờ đợi được, em cũng vững tin ở anh, em chấp nhận bỏ qua mọi buổi hẹn hò trong những năm đại học, không cần ai theo đuổi, cũng chả cần theo đuổi ai. Em không quan tâm đến việc tìm kiếm một anh chàng như hầu hết bạn bè thường làm, chẳng cần ai đưa em đi lòng vòng thành phố, vì em đã có chàng trai của mình rồi. Em tự hào vì em có anh, anh chàng hiền lành với nụ cười ấm áp sẵn sàng dang tay đón em ngày em tốt nghiệp và cùng em bước tiếp trên con đường đời chông gai.
0 nhận xét: