Thứ Hai, 15 tháng 11, 2021

Giữa những bộn bề của cuộc sống, ta thường vô tình lãng quên nhau

 

Tôi chia tay người cũ mới chỉ một tuần, nhưng tôi lại quyết định quen một người khác. Người yêu hiện tại cuả tôi rất xinh đẹp và tài năng, được anh em bạn bè tôi khen ngợi rất nhiều. Là một cô gái hiểu chuyện nên lúc nào em cũng nhẹ nhàng và lắng nghe tôi, em luôn quan tâm và cố gắng làm cho cuộc tình này đi lên, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi quen một ai đó có thể chịu đựng được tính tình của mình, tôi thấy mình thật sự may mắn.

Vào một ngày bình thường, chúng tôi cãi nhau, cô ấy đăng một dòng trạng thái buồn. Trong cơn thịnh nộ, tôi cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi cho em thì người yêu cũ nhắn tin: “Anh đang buồn à?”. Đột nhiên tôi cảm thấy thoải mái hơn, đúng như mọi người nghĩ, tôi và cô ta nói chuyện với nhau suốt cả buổi. Tôi không hề quan tâm người yêu mình nghĩ gì, đang cảm thấy như thế nào, tôi tệ lắm đúng không?



Tối đó tôi và đám bạn đi nhậu, thằng bạn thân nhất nói với tôi: ”Không tìm được người nào như bồ mày đâu”. Câu nói đó làm tôi nhớ lại những gì chúng tôi từng trải qua, vui vẻ và hạnh phúc nhường nào. Đó là những lần cùng nhau đi ăn vào cuối tháng, em sẵn sàng chia tiền với tôi; những lần ngồi công viên trò chuyện cười đùa đến khan cổ họng nhưng không có tiền dẫn em đi trà sữa, em đặc biệt chuẩn bị nước và cả khăn giấy cho tôi; những lần dầm mưa ướt hết cả người nhưng em vẫn luôn tươi cười với tôi; những lần em chờ tôi sửa chiếc xe cũ kĩ của mình để đèo nhau đi chơi… Em tình nguyện đi cùng tôi một quãng đường dài và khó khăn như vậy, tôi nỡ lòng nào để em buồn.

Để những suy nghĩ đó qua một bên, tôi vội vàng chào bạn bè rồi lên xe phóng thẳng tới nhà em. Trên đường đi, tôi suy nghĩ thấy mình thật khốn nạn. Tôi biết lúc đó em buồn và đau khổ lắm, tôi thầm mong em tha thứ cho mình. Đến trước nhà em, tôi thấy em đang ngồi trên ghế ngoài sân, mặt trầm ngâm và buồn bã, tôi lên tiếng gọi và em đã bước ra mở cổng với nụ cười chân thành. Tôi yêu em quá đi mất! Sau một hồi nói chuyện, tôi chủ động xin lỗi em và kể tất cả. Em lặng một hồi rồi cầm tay tôi, hơi ấm ấy cho tôi biết mình đã nhận được lòng vị tha từ em. Tôi ôm em vào lòng, tự nhủ cả đời này phải bảo vệ em.



Trái tim và trí óc tôi bây giờ, đơn thuần chỉ hướng về em. Tôi đã biết cách đặt mình vào người khác. Em khóc, tôi quan tâm. Em cô đơn, tôi bên cạnh. Và liệu khi thế giới đột nhiên biến mất, đối với tôi thì em vẫn luôn tồn tại. Tôi sợ nhìn thấy em bước ra khỏi cuộc đời của mình nên có lẽ để em trong tim và đóng chặt cánh cửa lại là điều tốt nhất.

Khi một người yêu bạn chỉ cần bạn nhíu mày người đó sẽ toáng loạn tìm xem mình sai ở đâu, sẽ cảm thấy rất lo lắng khi làm bạn khó chịu. Còn người không yêu bạn, dù bạn có khóc sưng cả mắt thì họ cũng chẳng thèm quan tâm đâu. Đến được với nhau, trải qua bao nhiêu sóng gió thì hãy cố gắng giữ lấy như cách cùng nhau dầm mưa trên chiếc xe tàn. Mệt mỏi thì phải ôm nhau, mệt mỏi mà buông nhau là thất bại rồi.
Xem thêm: https://www.facebook.com/Chuyencuanhungcogai


SHARE THIS

Author:

Etiam at libero iaculis, mollis justo non, blandit augue. Vestibulum sit amet sodales est, a lacinia ex. Suspendisse vel enim sagittis, volutpat sem eget, condimentum sem.

0 nhận xét: