Thôi thì mình cứ bình đạm thương nhau
Sau tất thảy cuồng si của một thời son trẻ
Nép nhẹ vào vai anh để thấy mình nhỏ bé
Lắng nghe những thầm thì khe khẽ của con tim.
Thôi thì mình về học cách lặng im
Gác lại những sân si, những hơn, thua, mất, được
Cho cặp mi kia thôi nhạt nhoà lem ướt
Cho nỗi sầu buồn tan biến, hoá hư vô
Thôi thì mình tìm lại những ngây ngô
Bao năm tháng dài trốn mặt trời, thấm mệt
Hoá ra sau lưng anh
mới là nơi nắng kia không đến
Bình yên nơi này chứ nào phải đâu xa.
Thôi thì mình về viết lại khúc ca
Kể về chúng ta của một thời trẻ dại
Để đôi lần mỉm cười và nhìn lại
Cảm ơn thanh xuân và những nỗi xao lòng!
0 nhận xét: