Trong đôi mắt xanh như trời tháng ba của em, tôi thấy mình thênh thang một nỗi buồn rất khẽ!
Em yêu mùa hạ và cũng yêu biển, em thích đi bộ dọc bãi cát, để cái ấm mịn ru vỗ gót chân vốn chưa về với nguyên thanh, rệu rã những nỗi buồn nhân tình. Em bảo rằng mình và biển đều giống nhau: chơi vơi, cô đơn và lạc lõng. Nhưng tôi thì khác, đứng trước biển tôi sợ hãi đến lạ lùng, tôi thấy mình hiu hắt giữa muôn trùng tịch liêu của khơi xa, tôi nghe thấy một bản trường ca khô khốc đang gõ vào thế giới, tôi sợ tình ta bị nuốt chửng vào màn đêm nhợp nhoạp, rồi vỡ vụn thành bọt trong những nỗi hư vô không an yên một sớm. Mãi mãi!
Nhưng em ơi, những kẻ viễn chinh muôn đời có bao giờ thấu hết độ sâu của đại dương? Những cánh hải âu có bao giờ kể hết chuyện đời của bọt bể? Tôi cứ như bến bờ lạ kì, còn em là muôn ngàn lớp sóng, tôi vốn không hiểu được em, cũng chưa bao giờ hiểu được chính mình. Những năm tháng ấy chúng ta đều không hiểu tại sao cứ một mực muốn tổn thương nhau? Có lẽ vì mình thơ dại, cũng có lẽ vì giữa chúng mình từ lâu đã có bức tường mang tên khoảng cách. Khi hai tâm hồn thôi đồng điệu, khi hai trái tim đã vơi cạn hết tình yêu, thôi thì mình buông tay nhau em nhé!
Trưởng thành hơn, tôi trở lại biển – vẫn một ngày tháng ba nắng nhạt màu. Tôi không còn ôm những nỗi sơ không hình hài về biển, cũng không còn nhớ em khắc khoải sau những ngày đầu mới chia tay. Cảm ơn nhau vì đã xuất hiện trong những ngày lạc lõng nhất cuộc đời, cảm ơn nhau vì đã buông đôi tay để tìm về với những miền bình yên mới. Tôi đã từng gọi em là biển, cũng sẽ mãi gọi em là biển, vì tôi biết rời xa bến đỗ cũ kĩ như tôi, em sẽ tìm được miền đất hứa cho riêng mình, nơi mà em thực sự hạnh phúc.
Trưởng thành hơn, tôi trở lại biển – vẫn một ngày tháng ba nắng nhạt màu. Tôi không còn ôm những nỗi sơ không hình hài về biển, cũng không còn nhớ em khắc khoải sau những ngày đầu mới chia tay. Cảm ơn nhau vì đã xuất hiện trong những ngày lạc lõng nhất cuộc đời, cảm ơn nhau vì đã buông đôi tay để tìm về với những miền bình yên mới. Tôi đã từng gọi em là biển, cũng sẽ mãi gọi em là biển, vì tôi biết rời xa bến đỗ cũ kĩ như tôi, em sẽ tìm được miền đất hứa cho riêng mình, nơi mà em thực sự hạnh phúc.

0 nhận xét: