Đêm tối là khoảng không gian vắng vẻ và tẻ nhạt đối với những người có nỗi buồn không thể hiện được, là khoảng thời gian phải đối diện với nội tâm vô cùng lộn xộn của chính mình. Trong bóng đêm, những vết thương lòng được lột tả một cách trần trụi nhất.
Đêm đến, một màu đen u buồn và tĩnh lặng nhẹ nhàng bao trùm lên cả thành phố. Trong phòng kín, cảm giác bên ngoài thật vắng vẻ, chỉ nghe được tiếng lòng đang thổn thức của bản thân, tiếng lòng va vào nhau vừa nhịp nhàng vừa day dứt.
Tôi ghét bóng đêm, bởi khi đó lớp vỏ bọc mạnh mẽ và hoàn hảo của tôi vào ban ngày bị lột sạch, nghe thật tổn thương. Nhưng đôi lúc tôi cũng khá thích nó, vì đêm đến tôi có thể là chính mình. Hôm nay, lại một đêm không thể ngủ được, hết nhìn lên trần nhà rồi lại nhìn ánh trăng khuyết, quay qua quay lại, cuộn tròn người mình trong chăn, nỗi buồn lại càng khó giải vây, nỗi buồn càng tăng thêm đột ngột.
Trong mớ cảm xúc hỗn độn của mình, tôi mơ hồ và dường như mất đi phương hướng. Gia đình, tình cảm, công việc, bạn bè, các mối quan hệ khác, hiện tại, quá khứ rồi tương lai. Nhứng điều đó cứ loạng choạng với nhau, đôi lúc chúng chới với, đôi lúc chúng ghì nhau xuống, thật khó chịu. Nhìn bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi vui vẻ và may mắn. Vậy đã có ai nhìn thấu bên trong chưa?
